ca dao

anh cõng em qua cầu
giữa trời mưa gió
tay anh thì gầy
giọng anh thì nhỏ
“trời mưa trời gió
vác đó đi đơm
chạy về ăn cơm
chạy ra mất đó
kể từ ngày đó, đó ơi
răng đó không thưa lại một lời đây hay?”